Bob Diamond - Từ người hùng tới tội đồ của giới tài chính n...

Discussion in 'Kinh tế-Tài chính' started by admin, Jun 3, 2013.

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Bob Diamond là đại gia không mấy xa lạ với giới ngân hàng, được mệnh danh là "cỗ máy in tiền" thời bão khủng hoảng. Con người ông hội tụ những điểm khiến cả thế giới phải ghen tị và thậm chí nổi điên. Một ông chủ ngân hàng trọc phú, với mức độ giàu tăng lên hàng ngày, luôn "chai mặt" với dư luận về các vụ scandal rùm beng.

    [align=center] View attachment Bob Diamond.jpg [/align]
    "Cỗ máy in tiền" Bob Diamond luôn thể hiện sự toan tính, nhạy bén và chưa từng phải nhún nhường trước bất kỳ ai trong giới ngân hàng.
    Bob Diamond ít khi lo sợ vì ông luôn biết tính toán, tinh ranh như cáo và chưa từng phải xin lỗi bất cứ ai, kể cả chính phủ về những vấn đề của giới ngân hàng. Có thể khẳng định Bob Diamond đã trở thành một hình mẫu kiếm tiền cực kỳ thành công, với những lý thuyết và bài học kinh nghiệm đắt giá.

    Từng xuất hiện trước các nghị sĩ, Diamond tự tin nói chỉ có lòng ham muốn tột bậc mới chiến thắng, rằng cuộc chiến tài chính giữa chính phủ và các đại gia ngân hàng chẳng bao giờ có hồi kết. Ông cũng rất coi trọng văn hóa doanh nghiệp, luôn muốn tạo dựng lòng tin nơi khách hàng và tìm kiếm cơ hội đầu tư bằng mọi nỗ lực.

    BÀI I: "CỖ MÁY IN TIỀN" VÀ NHỮNG THUYẾT GIẢNG VỀ CƠ HỘI LÀM GIÀU

    "Cỗ máy in tiền" trên thị trường tài chính
    Bob Diamond sinh ngày 27/7/1951 tại Concord, Massachusetts trong một gia đình có 9 anh chị em và cha mẹ đều là giáo viên. Năm 1973, Diamond tốt nghiệp Trường Colby College với bằng cử nhân kinh tế loại ưu, và sau đó nhận bằng thạc sĩ tại Đại học Connecticut với số điểm cao nhất lớp. Cơ duyên đầu tiên đưa Diamond tới lĩnh vực ngân hàng xuất hiện khi ông gia nhập Tập đoàn Morgan Stanley năm 1979 trong vai trò môi giới hợp đồng.

    Được chú ý bằng sự nhanh nhẹn và khôn khéo trong kinh doanh, Diamond quyết định về đầu quân cho Ngân hàng Barclays năm 1996, nhanh chóng trở thành Trưởng phòng đầu tư nắm trong tay Quỹ Barclays Capital với số vốn và lãi khổng lồ. Chính từ đây, Bob Diamond được coi là người nắm vận mệnh kiểm soát toàn bộ hệ thống ngân hàng tại Anh mỗi khi có biến động trên thị trường tiền tệ. Ông có kinh nghiệm tại các vị trí cao cấp thuộc nhiều ngân hàng lớn nhỏ, phải kể đến như CS First Boston hay Morgan Stanley International.

    Diamond tạo nên cú đột phá cho Tập đoàn Barclays khi đạo diễn thương vụ mua đứt Ngân hàng Lehman Brothers năm 2008 với giá hời. Vụ thương thảo đã giúp cho Ngân hàng Barclays nhảy lên hàng đầu trong số các ngân hàng chuyên về đầu tư, hay theo danh từ của Diamond là "chuyển hóa quyền lực".

    "Tôi nghĩ rằng không nên nhìn ngược lại thời gian và nói rằng chúng tôi đã mua được một món hàng "bở" với giá "bèo". Vào thời điểm đó, đa số dân trong nghề nói rằng chúng tôi quá "bạo". Tuy nhiên, nhờ thương vụ này mà Diamond leo được tới chức Giám đốc điều hành Barclays vào cuối năm 2004. Ông tạo nên những làn sóng "khái quát hóa" trong đế chế ngân hàng, thu hút ngày càng nhiều tiền về cho Barclays và luôn khẳng định làm ăn trong sáng, lành mạnh. "Chúng tôi có lỗi lầm, song điều quan trọng là chúng tôi phải học hỏi từ các lỗi lầm này và thay đổi cách làm việc. Trong tương lai, Barclays sẽ hoạt động với số lượng tiền tươi nhiều hơn, với số vốn vượt trội".

    Bob Diamond là ví dụ điển hình cho hàng loạt các ông chủ ngân hàng lớn có khả năng kiếm tiền và vượt xa mức độ giàu có của các danh thủ bóng đá nổi tiếng với những bản hợp đồng triệu bảng. Tháng 3/2012, dư luận chính thức biết mức lương cơ bản của Diamond - 17 triệu bảng, bao gồm lương, thưởng, cổ phần và hoa hồng… Sự làm ăn bứt phá đã nhanh chóng đưa tên tuổi Bob Diamond "nổi như cồn" với vị trí đầu tiên trong danh sách 100 tỉ phú kiếm tiền giỏi nhất ngành ngân hàng năm 2011. Người ta ước tính con số tài sản của Diamond có thể lên tới 105 triệu bảng để nhanh chóng tăng bậc trong danh sách những nhân vật tạo ảnh hưởng nhất thế giới.

    Trên thực tế, Bob Diamond vốn đã rất "đại gia" trước khi lên nắm quyền lãnh đạo Barclays. Báo cáo tài chính hàng năm của Barclays tiết lộ: Diamond từng cộng tác với một chi nhánh của Barclays với hợp đồng 10 triệu bảng, lại ăn thêm hoa hồng từ các hóa đơn chi tiêu không được công khai. Bob Diamond rất có ảnh hưởng đối với nhóm các nhà đầu tư toàn cầu của Barclays (BGI), và chính ông đã yêu cầu sáp nhập BGI với bộ phận quản lý tài sản của Barclays. Nhờ sự hậu thuẫn, và sau này là sự quản lý hoàn toàn của Diamond mà BGI được mở rộng, trở thành đầu não của Barclays.

    Trụ sở ngân hàng Barclays.
    9 năm kinh nghiệm trên thương trường tài chính giúp Diamond nắm quyền lãnh đạo BGI vào tháng 8/2002. Từ những gì dư luận biết, không ai dám khẳng định chắc chắn về con số thu nhập thực sự của Diamond, hay các thương vụ kinh doanh mà ông tham gia. Năm đầu mới gia nhập BGI nhưng thu nhập của Diamond đã cao ngất ngưởng- 5,58 triệu bảng - và tăng lên 13,5 triệu năm 2004. Trong vòng 2 năm tiếp theo, Diamond thu về gấp đôi mức lương cũ, rồi gấp 3 và chưa hề có dấu hiệu "hạ nhiệt".

    Bob Diamond nổi tiếng về khả năng kiếm chác từ các thương vụ làm ăn của Barclays. Cho dù tài chính thế giới đang trải qua những thời kỳ khó khăn, nhưng Diamond vẫn ung dung thu tiền về túi. Trung bình mỗi lần "nhúng tay" vào việc giao dịch của ngân hàng, ông được trích hoa hồng 20 triệu bảng, chưa kể các khoản phí phát sinh bên ngoài. Nếu tính tổng cộng lương, thưởng, cổ phần và hoa hồng trong các vụ làm ăn, Diamond mỗi năm thu về 80 triệu bảng. Tuy nhiên con số này không bao giờ chính xác khi các thông tin cá nhân của ông đều được “trưng ra” một cách mù mờ.

    Các giải thưởng cũng là chiêu bài tận thu tuyệt đối của Bob Diamond. Ông được khuyến khích bằng 16 triệu bảng năm 2005 trích từ quỹ của Barclays, và trung bình mỗi năm Diamond được hứa hẹn cầm chắc ít nhất 6 triệu bảng. Bob Diamond sẽ nhận được 6,5 triệu bảng cho những cống hiến của ông trong năm 2011. Ông cũng được nhận 2,25 triệu bảng Anh cổ phiếu theo chương trình ưu đãi dài hạn sẽ được trao quyền trong 3 năm.

    Chưa hết, tiền đang chảy về túi Diamond qua các kênh chuyển tiền từ đầu tư cho một nhóm doanh nghiệp tư nhân với mức thuế siêu thấp. Rõ ràng, ông chẳng cần phải nhận trợ cấp từ cha mẹ ở London, chỉ phải trả cực kỳ ít tiền thuế và không ngừng mở rộng đầu tư sang lĩnh vực khác. Điều này khiến dư luận nổi giận vì ông quá giàu.

    Năm 2008. Bob Diamond giới thiệu kế hoạch khuyến khích đầu tư dài hạn, tận dụng các cơ hội sẵn có để làm giàu. Ông cũng đề xuất kế hoạch bồi thường nhằm xây dựng một quỹ dự phòng cho những rủi ro hay biến động trên thị trường. Ông tăng cường tính minh bạch cho mọi báo cáo, công khai các dữ liệu chi tiêu hoặc lãi suất để trấn an nhân viên, xoa dịu dư luận vì độ "giàu nứt đố đổ vách" của ông.

    Con số đáng chú ý nhất dư luận biết được từ Bob Diamond là ông nhận được 20 triệu bảng sau khi bán BGI năm 2009 cho Tập đoàn BlackRock. Toàn bộ cổ phần của BGI bấy giờ được định giá xấp xỉ 27 triệu bảng, nhưng sau khi tính toán mọi chi phí làm ăn, Diamond chỉ phải trả chưa đầy 6 triệu, "tiết kiệm" được trên 2/3 giá gốc của BGI.

    Những thuyết giảng của "đại gia ngân hàng" về cách kiếm tiền
    Sau các thương vụ thành công, ông nhận được vô số lời mời chào với mức lương "khủng" từ phía các đối tác nhưng vẫn quyết định trụ lại Barclays. Diamond được đồng nghiệp kính trọng và nể phục vì nỗ lực đưa Barclays vượt lên khủng hoảng tài chính mà không hề nhận bất kỳ trợ giúp nào từ chính phủ. Ông cho rằng Ngân hàng Barclays sẽ ăn nên làm ra nếu không bị chính phủ kiểm soát và kìm hãm.

    Bob Diamond làm ăn giống như đánh cược bằng vận may đỏ đen của những lá bài. Có người gọi ông là hình mẫu lý tưởng của chủ ngân hàng thời hiện đại. Số khác lại ví Diamond như một cơn ác mộng, một cỗ máy sản xuất tiền đáng ghê sợ. Người ta nói ông kiếm tiền chẳng khác nào nhện giăng tơ ở mọi ngóc ngách; dường như ở đâu có tiềm năng đầu tư là ở đó có bóng dáng Bob Diamond. Hai thái cực đối chiều nhau về thành công của Diamond cho thấy sự căng thẳng và định kiến bấy lâu tồn tại trong dư luận về ngành ngân hàng và rủi ro nó mang lại.

    Trong khi các chủ ngân hàng liên tiếp bị chỉ trích vì sự tham lam kiếm chác và bỏ túi hàng chục triệu bảng trong khủng hoảng thì Diamond lại được khen ngợi khi tự đầu tư sinh lời. Người ta nói mọi động thái của ông đều thể hiện phong thái ung dung và kiên cường đến kỳ lạ, dập tắt mọi ồn ào dư luận về vai trò của các ngân hàng trong cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Chưa hết năm 2012 nhưng Diamond đã bỏ túi trên 10 triệu bảng, trong khi đó mức lương cứng của ông chỉ "bèo bọt" 250.000 bảng!

    Bob Diamond khá khôn ngoan khi tận dụng tối đa mọi nguồn lực. BGI là chiến thuật tài chính và trung tâm điều khiển cỗ máy sản xuất tiền của Diamond. Chính ông đã đưa ra kế hoạch hoạt động và hướng đi cho toàn ngân hàng. Diamond cho phép được mua lại cổ phần với giá ưu đãi dành cho các giám đốc điều hành chi nhánh, mở ra cơ hội đầu tư dàn trải và tự do. Bên cạnh đó, cổ phần có thể được bán lại cho Barclays với mức giá cao hơn, đem lợi cho cả người bán và chính Diamond cùng ngân hàng của ông. Diamond cho hay kế hoạch này là bước động viên tinh thần và khuyến khích tài năng ở BGI, cũng như tăng tối đa giá trị cổ phần của các cổ đông. Trong vòng 6 năm, Diamond đã thu về cho ngân hàng 1,26 tỉ bảng bằng kế hoạch kinh doanh rất thành công của mình.

    Con số này gấp nhiều lần các khoản thu khác sau thuế của Barclays. Nếu như chỉ mất có chưa đầy 30 triệu bảng thử nghiệm và triển khai kế hoạch, thì sau vài tháng Diamond đã làm lợi cho chính mình với con số đáng kinh ngạc 211 triệu bảng. Ấy thế nhưng báo cáo tài chính của ngân hàng lại giấu nhẹm chuyện này, hay không đưa ra bất cứ chỉ báo nào về các khoản thu của Bob Diamond.

    Các nhà bình luận chỉ ra những điểm thiếu sót và phê phán chiến thuật BGI của Diamond là "mượn tay nhân viên để làm giàu cho bản thân". Song ông phản pháo rằng, mọi dự tính đều hợp pháp, rằng nhân viên cũng nhận được lợi mỗi khi BGI thành công trong một thương vụ làm ăn, và Diamond đã từng phải chịu cảnh thua lỗ nặng vì tính toán sai.

    Bob Diamond không phải là kẻ tiểu nhân hay một anh hùng nào đó quá nổi danh trên thị trường tài chính. Tuy nhiên, ông có nhiều quan điểm khá chặt chẽ về mọi cơ hội đầu tư và tương lai của giới ngân hàng. Theo ông, chính phủ nên "thả" ngân hàng, đặc biệt là chuyện lãi suất và tiền thưởng hay lợi tức, vì suy cho cùng các ông chủ như Diamond đều phải chịu trận trước mọi biến động của thị trường. Diamond cũng chia sẻ những điều duy nhất và quan trọng nhất cho các ngân hàng hay doanh nghiệp hiện nay là tập trung vào việc giúp đỡ tạo công ăn việc làm và tăng trưởng kinh tế. Đó là lý do tại sao kể từ khi ông trở thành giám đốc điều hành của Barclays, đội ngũ quản lý đã tập trung vào 4 ưu tiên chiến lược - một trong số đó là công dân.

    Ông kêu gọi sự hợp tác để tạo ra tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ hơn và thêm nhiều việc làm. Các ngân hàng có một vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự tăng trưởng. Họ cần một mối quan hệ mang tính xây dựng với khách hàng, với công chúng, với các chính phủ và với các nhà quản lý, để có thể tập trung vào tương lai. Để đạt được mục tiêu này, Diamond tiết lộ cần ba yếu tố. Trước tiên, phải xây dựng một sự hiểu biết tốt hơn về cách các doanh nghiệp và ngân hàng làm việc với nhau để tạo ra tăng trưởng kinh tế. Thứ hai, phải chấp nhận trách nhiệm về những gì đã đi sai và đánh giá đúng thiệt hại. Cuối cùng, quan trọng nhất là phải sử dụng các bài học kinh nghiệm để trở nên tốt hơn và sắm vai công dân hiệu quả hơn.
    Bấy lâu nay, Bob Diamond được dư luận ca ngợi về tài năng và nhân cách của một nhà quản lý trên thương trường tài chính. Nhưng anh hùng chỉ gặp thời, mà chẳng mấy chốc sẽ vấp ngã, trở thành một tội đồ. Diamond liên tục trở thành mục tiêu công kích của báo giới vì tiền và sự thiếu minh bạch trong đầu tư. Vụ bê bối thao túng lãi suất được công khai, ông chịu sức ép từ chức, ngân hàng phải bồi thường. Nhưng Diamond vẫn kiên quyết tự bào chữa, lôi kéo mọi "ông lớn" của chính trường Anh vào cuộc trong sự tức giận của Thủ tướng David Cameron…

    Lời bào chữa muộn màng của "đại gia" bê bối thao túng lãi suất
    Chuyện "kiếm tiền như rác" của Bob Diamond khiến ông bị liệt vào danh sách những người luôn được dư luận bàn tán sôi nổi nhất. Ngay từ khi đặt chân vào ngành ngân hàng, Bob Diamond đã trải qua nhiều vụ bê bối lớn nhỏ. Ông là mục tiêu công kích của báo giới, từ những khoản tiền thường quá hào phóng của Barclays tới những thuyết giảng sai lầm về kinh doanh.

    Diamond lại một lần nữa khiến dư luận nổi sóng vì không từ chức sau vụ bê bối thao túng lãi suất của "đứa con cưng" Barclays. Án phạt 290 triệu bảng là quá "bèo" với một tỉ phú như ông, nhưng việc áđược tại vị và tiếp tục kiếm chác của Diamond làm bất cứ người bình thường nào cũng phải nhăn mặt. Trong một bức thư gửi tới các nghị sĩ Công đảng, ông đổ tội hoàn toàn cho các nhân viên khi cho rằng: "Số ít các nhân viên dưới quyền đã và đang lợi dụng tôi để làm giàu bất chính".

    Mục tiêu công kích của báo giới xứ sở sương mù
    Diamond luôn nổi tiếng, chẳng phải vì tài năng, mà vì "ví dày", rằng tại làm sao ông lại có thể tận thu nhiều đến vậy. Bản thân ông cũng đã quen với hình ảnh một ông chủ ngân hàng, ăn mặc gọn gàng và sáng sủa xuất hiện trước truyền thông tại các buổi họp báo, nhưng trở thành tâm điểm của những vụ bới móc, chỉ trích. Có người miêu tả ông là bộ mặt không thể chấp nhận được của giới ngân hàng, và khuyên ông nên sớm từ chức.

    Bob Diamond là mục tiêu bị báo chí Anh công kích mạnh nhất, dữ dội nhất vì khoản tiền thưởng lên tới 6,5 triệu bảng. Có điều lạ là, trong khi nhiều giám đốc được thưởng nhiều thì chẳng làm sao, duy chỉ Diamond lại bị báo chí Anh chĩa mũi dùi công kích khá mạnh. Có ý kiến kêu gọi ông nên theo gương Oswald Gruebel, CEO của ngân hàng UBS (Thụy Sĩ) không nhận một đồng tiền thưởng nào. Một số nhà phân tích nhận xét, có thể do Diamond là người Mỹ (dù Mỹ và Anh rất gần gũi nhau về nhiều mặt), song vẫn là người nước ngoài, nên báo giới Anh không nương tay.

    Ngay từ khi đặt chân vào ngành ngân hàng, Bob Diamond đã nếm trải vô số bê bối lớn nhỏ. Còn nhớ thương vụ mua lại Ngân hàng Lehman Brothers năm 2008 đã đưa Diamond ra tòa liên bang 2 năm sau. Phiên chất vấn và xét xử tại tòa Manhattan lật lại những nghi vấn về chuyện Diamond bịp hàng tỉ USD của hai anh em nhà Lehman. Cũng tại thời điểm đó, ông chủ Barclays bị tố làm giàu bất chính, không dồn tiền đầu tư vào ngân hàng mà cất giữ để làm của riêng. Dư luận nhìn thấy những điểm bất hợp lý trong nguồn vốn do tự tay Diamond tổ chức tại Barclays, tuy nhiên không có báo cáo nào nhắc tới điều này nhằm tránh những xáo động trên thị trường tài chính Anh.

    Sự rối loạn của thị trường trong cơn bão khủng hoảng toàn cầu khiến Diamond lưỡng lự trong các quyết định đầu tư. Ông thu mình lại vì sợ hụt vốn, thậm chí "cháy" hoàn toàn các dự định kiếm lời vì lo sợ rủi ro. Ông không ưa việc chính phủ nhúng tay vào thao túng hoạt động của các ngân hàng, và tỏ ra rất tức giận. Chính điều này khiến một vài nghị sĩ phật ý, họ tẩy chay vai trò của Diamond và có các động thái buộc ông phải từ chức. Bob Diamond bị khiển trách khi cho rằng, các ngân hàng không có lỗi, không phải hối cải và xin xỏ chính phủ trong những suy giảm kinh tế hiện tại. Ông còn cho rằng các ngân hàng có vai trò lớn giúp hoàn thành các nỗ lực phục hồi các vết thương kinh tế.

    Bob Diamond từng thuyết giảng trên kênh BBC rằng: "Muốn tạo dựng niềm tin nơi khách hàng, các ngân hàng phải sắm vai những công dân mẫu mực và hiểu nhu cầu của chính họ". Chỉ vài tháng sau, Diamond bị buộc tội trốn thuế và cướp tiền thuế của người dân tới trên 500 triệu bảng. Đầu năm 2011, Barclays bị tố dụ dỗ khoảng 12.000 khách hàng lớn tuổi tham gia cá cược chứng khoán bằng tiền lương hưu và bảo trợ xã hội. Barclays đã bán trắng cho khách hàng những hợp đồng bảo hiểm hoàn toàn vô tác dụng, hoặc đầu tư vào những khách hàng không tiềm năng. Bob Diamond đã lừa dối khách hàng trong suốt nhiều năm. Cái gọi là "văn hóa ngân hàng với sự hài hòa lợi ích giữa đối tác và Barclays" là giả dối khi Diamond cho phép tự do thao túng lãi suất, xây dựng mạng lưới ngầm để lừa lấy tiền đầu tư của khách hàng và vờ như Barclays hoàn toàn sạch sẽ.

    Thao túng lãi suất để kiếm lời
    Hãng Reuters ngày 28/6 vừa qua cho biết, Ngân hàng Barclays sẽ nộp phạt tổng cộng 290 triệu bảng cho chính quyền Mỹ và Anh để dàn xếp một cáo buộc cho rằng, họ đã thao túng thị trường lãi suất cho vay liên ngân hàng tại Anh (Libor) và lãi suất cho vay liên ngân hàng châu Âu (Euribor). Từ năm 2005 đến 2008, Diamond cùng nhân viên thường xuyên được "ủng hộ tài chính" bởi các nhà môi giới bên ngoài để gia tăng lợi nhuận, đem lại khoản lãi cực lớn cho Barclays. Từ năm 2007 đến 2009, khi khủng hoảng ngân hàng đạt đỉnh, các nhân viên đưa ra các thông số giả mạo để tránh nghi ngờ từ dư luận. Theo đó, Diamond hoàn toàn có khả năng che mắt thiên hạ về một cuộc khủng hoảng ngầm bên trong Barclays, tiếp tục đi vay mượn với lãi suất hấp dẫn để đánh bại các ngân hàng đối thủ khác.

    Thương vụ mua bán ngân hàng Lehman Brothers giá hời khiến Bob Diamond bị chỉ trích và rơi vào vòng vây của những nghi ngờ gian lận.
    Libor và Euribor là các lãi suất tham chiếu quan trọng cho biết lãi suất khi các ngân hàng cho vay lẫn nhau và là chỉ số cơ bản của hoạt động tài chính. Sự minh bạch trong những chỉ số có tính chất tiêu chuẩn như Libor và Euribor có tầm quan trọng nền tảng với cả thị trường tài chính Anh và quốc tế. Thao túng lãi suất Libor hay Euribor không chỉ vẽ nên một bức tranh tài chính hoàn toàn "lệch tông màu" mà còn trực tiếp đe dọa tới cuộc sống của từng người dân. Những ảnh hưởng được cảm nhận rõ ràng trong hệ lụy mà người vay phải hứng chịu từ các khoản vay thế chấp lãi suất quá cao hoặc mất kiểm soát.

    Các nhà điều tra tiết lộ phần lớn các hoạt động giao dịch bất hợp pháp và thao túng vẫn diễn ra trong năm 2011. Nhân viên của Diamond đã lừa đảo khi đeo mặt nạ cho Barclays, khiến dư luận tưởng ngân hàng này hoàn toàn khỏe mạnh sau cơn bão khủng hoảng. Quá trình điều tra hé lộ những bức thư điện tử cho thấy nhân viên của Diamond khuyến khích nhau thao túng lãi suất. Bằng chứng này khiến Diamond bối rối và chết lặng, nó như tấm bia khắc ghi sự vô trách nhiệm của nhân viên dưới quyền và sự tắc trách của chính ông trong công tác điều hành. Dư luận đặt câu hỏi Bob Diamond đã biết được những gì và đã làm gì để giảm nhẹ tội, hay trốn được mọi cuộc điều tra trong khi các bằng chứng mới đang dần hé lộ.

    Lời bào chữa muộn màng
    Ông cũng chia sẻ các biện pháp xử lý đã được cân nhắc với từng tội trạng của các cá nhân có liên quan, bao gồm cắt lương thưởng và sa thải với "dấu đen" trong hồ sơ. "Ngay khi phát hiện ra vấn đề, chúng tôi đã tiến hành các biện pháp khẩn cấp nhằm sửa chữa sai sót và chủ động phối hợp với các cơ quan chức năng. Đối với tôi, không gì quan trọng hơn văn hóa doanh nghiệp bền vững tại Barclays và tôi rất lấy làm tiếc vì đã có những cá nhân đi ngược lại những văn hóa và giá trị đó". Điều đáng nói ở đây là Diamond không muốn nhân viên của ông ra tòa, trong khi vụ thao túng lãi suất có ảnh hưởng không nhỏ tới nền tài chính quốc gia.

    Ông liên tục gửi thư cầu cứu tới các quan chức trong Chính phủ Anh. Ông kiến nghị với Chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính Hạ viện Andrew Tyrie rằng, không có bất cứ bằng chứng rõ ràng nào khẳng định ông đứng sau vụ án thao túng lãi suất đầy tranh cãi. Dư luận đã thổi phồng vự việc sau khi Barclays bị phạt 290 triệu bảng, và quy chụp toàn bộ trách nhiệm lên đầu Diamond. Ông thừa nhận những yếu kém cần khắc phục trong hệ thống quản lý của ngân hàng, nhưng cho rằng vấn đề đó chưa đủ mạnh để khiến Barclays sụp đổ.

    Bob Diamond thừa nhận: ông cùng nhân viên đã quyết định giả mạo dữ liệu và thay đổi tỉ suất Libor để bảo vệ Barclays trước cơn bão khủng hoảng. Tuy nhiên, ông không tiết lộ liệu quyết định này có được ban lãnh đạo đồng thuận, hay đơn giản chỉ là quyết định của riêng Diamond.

    Diamond cố gắng tự bào chữa trong khi chĩa mũi tên tội lỗi về phía các ngân hàng khác: "Hành động sai lầm của Barclays là kết quả của việc lãi suất Libor quá cao, do các ngân hàng khác gây ra. Cùng lúc ấy, việc huy động lãi suất và cho vay tại các ngân hàng này lại tỏ ra vô dụng, khiến mọi gánh nặng đè lên Barclays". Diamond cũng chia sẻ đã từng kiến nghị tình trạng của Barclays lên cấp trên, bao gồm Ngân hàng trung ương Anh quốc và Cục Dự trữ Liên bang Mỹ nhưng không được giúp đỡ. Barclays đã hợp tác chặt chẽ với nhà chức trách trong cuộc điều tra các vấn đề tài chính, thậm chí tự đề xuất và triển khai nhiều gói hỗ trợ để làm giảm nguy cơ khủng hoảng. Khi bị gọi tới phiên chất vấn Ủy ban Tài chính, Bob Diamond chỉ nói ngắn gọn: "Tôi hiểu mọi chuyện và sẵn sàng ra tòa để trả lời mọi câu hỏi".

    Tiền bạc không mua được trách nhiệm
    Theo Cơ quan quản lý tài chính Anh, vụ thao túng này đã diễn ra từ lâu và có hệ thống, biến đây trở thành một trong những vụ bê bối lớn nhất làm chấn động ngành tài chính Anh suốt 2 thập kỷ qua. Thủ tướng Anh David Cameron khẳng định sẽ không nhượng bộ trong vụ này: "Đây là một vụ bê bối cực kỳ nghiêm trọng. Đúng là họ đã nộp phạt một số tiền lớn. Nhưng đội ngũ lãnh đạo Barclays cần phải đối mặt với những câu hỏi còn lớn hơn nhiều. Tại sao chuyện này lại xảy ra? Ai phải chịu trách nhiệm cho việc này? Ai sẽ sẵn sàng chịu hậu quả cho việc này?".

    Áp lực tiếp tục đè nặng lên Diamond khi ông Cameron thống nhất quan điểm cải cách ngân hàng, thay các lão tướng như Diamond bằng những tài năng trẻ kinh nghiệm và đã qua "thanh lọc". Ông Cameron kịch liệt phê phán sự vô trách nhiệm của Diamond, kêu gọi mọi giám đốc ngân hàng phải sống trung thực và chịu mọi hậu quả nếu tính toán làm ăn sai lầm. "Chúng ta biết lỗi và chúng ta hiểu cần làm gì để bù đắp. Chính phủ sẽ mạnh tay, với những giải pháp sáng suốt, nhằm giải quyết mọi vấn đề".

    Bob Diamond cũng bị các cổ đông khiển trách. Họ bắt đầu bày tỏ những quan ngại về cách làm việc của Diamond, và các gói cứu trợ "ma" mà Diamond tung ra. Việc Barclays mất danh tiếng sẽ khiến ngành ngân hàng ở Anh mất đi vị thế dẫn đầu trong cộng đồng doanh nghiệp. Trong khi đó, Barclays dường như đang chuẩn bị cho một cuộc "thay máu" âm thầm.
    Dân chúng Anh không thỏa mãn với khoản bồi thường chỉ về mặt thiệt hại mà thiếu đi cái khoản trách nhiệm - thứ khó có thể dùng tiền để xoa dịu tất cả. Nhiều chính trị gia cũng vào cuộc khi cho rằng Diamond đã biến thị trường tài chính thành "sòng bạc khổng lồ" cho một lòng tham "không thể tha thứ". Thống đốc Ngân hàng quốc gia Anh, Mervyn King, chỉ trích nặng nề những hành động của Bob Diamond. Ông thừa nhận Diamond không phù hợp và cần thiết cho vị trí lãnh đạo, mà mọi thứ bị lu mờ bởi tiền bạc và tham vọng của Diamond.

    Hai nghị sĩ Steve Baker và Nick De Bois đệ đơn yêu cầu sa thải Diamond, bất chấp những thành công Diamond từng đem lại cho Barclays. Bob Diamond được cảnh báo nếu xuất hiện bằng chứng khẳng định ông có liên quan tới vụ bê bối Barclays, ông sẽ bị trục xuất và ngăn cấm làm việc trong ngành ngân hàng mãi mãi. Mọi tranh luận về việc đi hay ở của Diamond vẫn tiếp diễn rất gay gắt, nhưng chưa hề đạt được kết luận cụ thể nào.

    Mọi sức ép trong chính phủ đều buộc Diamond phải từ chức: "Nếu ông ta còn tự trọng, ông ta tự biết mình phải làm gì. Ban lãnh đạo cần sa thải Bob Diamond", nghị sĩ Oakeshott nói với Đài BBC. Trong khi đó, một khách hàng bị mất trắng căn nhà vì lãi suất của Barclays tức giận chia sẻ: "Bob Diamond cần phải sám hối trong nhà giam ngay bây giờ. Ông ta cần giải thích rõ ràng về trách nhiệm khi đã để xảy ra một vụ bê bối lớn đến vậy. Những người dân chúng tôi đã quá mệt mỏi và mất niềm tin vào ngân hàng…"
     
  2. LySEO6326

    LySEO6326 New Member

  3. BùiSEO1211

    BùiSEO1211 Member

  4. BùiSEO1211

    BùiSEO1211 Member

Share This Page